Hư không!


Hôm nay mình đi đám ma một người anh bà con (chung đầu ông cố)! Anh ấy mất ngày mùng 1 Tết- thọ 41 tuổi (tuổi Tuất sinh năm 1970) vì căn bệnh ung thư xương quái ác!
Anh là một người rất hiền, khi mất để lại người vợ còn trẻ và đứa con trai mới được 11 tuổi (đang học lớp 6)- Không rượu chè, không hút sách, không cờ bạc, không trai gái, nói chung là một nông dân Nam Bộ chính hiệu, chỉ biết làm vườn tược, thú vui của anh ấy là đá gà (không ăn tiền), nuôi cu gáy- một người đàn ông mà nhiều phụ nữ mơ ước! Vậy mà anh mất quá trẻ, đúng là cuộc đời, được được, mất mất, biết mô mà lường!
Vậy thì khi sống, tranh giành để làm gì, nịnh bợ để làm gì, vì mất là hết- người hiền kẻ dữ ai cũng như ai- mất là hết! Nếu còn thì chỉ là cái tiếng để lại cho người còn sống- rồi cũng qua đi theo năm tháng! Sống là cho không phải để nhận, muốn nhận phải biết cho! Ôi tới hôm nay mình lại càng thấm thía thêm cái điều tưởng như đơn giản nhưng rất khó thực hiện này!
Cuộc đời là ảo ảnh, là hư không! Trời mình đã trở thành ai vậy kìa!

Nghỉ Tết!


Chưa năm nào giống như năm nay, mình trông nghỉ Tết đến lạ lùng- Chuyện mà mấy năm về trước không hề có!
Cuối cùng rồi cũng tới, mấy ngày nay mình cảm thấy nhẹ nhõm! Lên mạng dạo khắp các diễn đàn quen thuộc- trò chuyện với bạn bè- sao thấy thư thả quá!
Mình trông nghỉ Tết càng dài càng thích (giống con nít quá- hi...hi...!)- Và còn một chuyện nữa: trông cho mấy đứa con của mình mau ra trường có việc làm ổn định, có gia đình êm ấm- Vậy là mình có thể xin ra Hội đồng giám định y khoa để xin hưu non rồi- lúc đó còn khỏe, mình sẽ đi khắp mọi nơi mà mình muốn, thăm những người bạn mà mình chưa hề được gặp mặt ngoài đời thực (vì khoảng cách địa lý).
Nghĩ tới khi đó, mình cảm thấy nôn nao quá!

Buồn không thể tả!


Hôm nay, nhìn khoảnh sân vườn của mình bị thu hẹp mà lòng buồn không thể tả!
Chỉ vì đồng lương không đủ nuôi con mà mình đành phải bán đi nửa miếng đất vốn đã nhỏ bé của mình! Trên miếng đất này có căn nhà nhỏ mà khi vợ chồng mình ra riêng có biết bao kỷ niệm vui buồn! Nhớ ngày đầu tiên khi mới ra riêng (khi đó cả khu vực này còn hoang vắng lắm, xung quanh chỉ toàn vườn và ruộng nhìn ngút tầm mắt, chỉ có duy nhất căn nhà nhỏ bé của vợ chồng mình), sau một đêm ngủ thức dậy, mình ẳm con gái út ra cho nó đánh răng, còn mình vào bếp nấu nước pha café. Tự nhiên mình có cảm giác gì đó không an, quay lại thấy con gái của mình (khi đó nó chưa đầy hai tuổi) cứ cầm bàn chải đánh răng quơ quơ- còn cái đầu của nó cứ gật lên gật xuống và nhìn chăm chăm một cái gì đó, nhìn theo tầm mắt của nó thì trời ...ạ!! một con rắn hổ đất đang chăm chăm ...nghinh con gái mình và cái đầu của nó lắc lư theo nhịp bàn chải của đứa bé và cách nó chưa đầy hai thước! Điếng hồn mình chụp ngay cây song gài cửa đập ngay vào cái đầu con rắn (mặc dù thuở ấy mình rất sợ rắn), thật may mình đập trúng, con rắn bật chết, mình lấy cái cây khều xác nó liệng tuốt ra vườn (gặp bây giờ thì chắc đã có một nồi cháo rắn để nhậu ngon lành)!
Rồi còn cái lan can trước nhà, khi đó con gái mình chỉ đứng cố nhiến chân thì đầu của nó chỉ cao khỏi lan can chút đỉnh, nó vừa nhiến chân vừa cười vui với Ông Nội đi chợ về với gói quà sáng trên tay cho nó (Cha mình rất cưng hai đứa cháu nội gái, sáng nào khi đi chợ uống café về Ông không bao giờ quên ghé qua nhà mình và cho hai bé khi thì gói xôi, khi thì bịt chè, củ khoai, ... nói chung là đủ thứ đồ ăn điểm tâm sáng)!
Và...còn nhiều...nhiều kỷ niệm khác nữa!
Khi mình tạm có chút tiền mình cất căn nhà lớn hơn sát vách, còn căn nhà cũ mình dùng để dạy thêm học sinh, hai mươi mấy mùa dạy học sinh trong căn phòng học nhỏ nhoi này!
Vậy mà...bây giờ mình đành phải đứt ruột giao nó cho người khác để nhận lại một khoản tiền đối với mình là lớn (nhưng đối với nhu cầu ngày nay thì nó quá ít)!
Từ nay, những cây kiểng của mình không còn bao nhiêu (diện tích bị thu hẹp nên đành phải chia tay rất, rất nhiều người bạn đáng yêu của mình).
Buồn quá đi thôi!
Hai mươi lăm năm giảng dạy để rồi cuối cùng vẫn không nuôi nỗi hai con đi học bằng đồng lương chân chính, phải bán đi mảnh đất của mẹ cha để lại cho mình! Nghề dạy học vốn đã bạc bẽo, hôm nay mình lại càng thấy nó bạc bẽo nhiều hơn nữa! Nhìn những học sinh của mình thấy các em vui đùa mình cũng rất thương, rất mến các em, nhưng chắc có lẽ một ngày không xa, nếu ngành GD- ĐT không có gì thay đổi (thay đổi thực chất chứ không phải hô khẩu hiệu) mình đành phải chia tay với nghề (chia tay vì đồng lương quá thấp cũng như quá chán với những bê bối trong ngành, bầu nhiệt huyết của mình đã cạn, cạn dần rồi!!)

Vô đề!


Đọc thấy việc trọng dụng nhân tài ở các địa phương mà phát rầu! Hô hào dữ lắm rồi cũng như không! Không chừng như cô P.T.C bị địa phương từ chối mà lại là may mắn hổng chừng, chứ được nhận mà không trọng dụng thì thà làm việc nơi khác! Hiện nay, các bạn phải có 4c họa may mới có chỗ đứng ngon lành! Nhìn qua việc thành lập trường ĐH, hi...hi...đố ai nói được ông Bộ làm sai (ổng vừa đá bóng, vừa thổi còi mà)! Nhìn vào ngành giáo dục nước nhà, ngày một nản (đề cho ngày một dễ dần, nhưng điểm tuyển cũng ngày một thấp dần- ở cả các cấp học). Hì...hì...mai này nếu lỡ bị bệnh, hổng biết mình có nên đi khám bệnh không ta...!!! Lỡ cảm mà bị kêu...mổ...não....chắc...chết...!!!

Thử một lần xem sao!


Mấy ngày nay đọc báo thấy dân chúng than về các khoản đóng góp tiền trường phát sợ!
Thưa bà con, em cũng là một thành viên có con cháu đang học ở các trường khác, em cũng thấy tiền trường (tên gọi chung các khoản đóng có liên quan đến trường) mỗi năm mỗi tăng, nhiều khoản thu hết sức vô lý, tên gọi các khoản đó thiệt tình chắc chỉ có ở các trường học nước ta. Rồi nghe giám đốc các Sở GD hứa thế này thế nọ, nhưng rồi đâu vẫn hoàn đó, năm nào cũng vậy!
Em có một đề nghị nho nhỏ thôi: Hễ trường nào thu các khoản ngoài quy định, thì cứ cách chức ông Hiệu trưởng trường đó! Xin các Ngài Giám đốc Sở GD thử xem, sẽ thấy tác dụng ngay! Chứ nói hoài cũng vậy thôi, có thay đổi gì đâu!